[17.03.2010]
// March 17th, 2010 // No Comments » // 360

Càng sống mới càng biết như nào là những thứ vô vàn ngoài kia, để mà trọn vẹn mọi điều thì có lẽ cả đời ko ai làm đc.
Có thể một ngày nào đó mình sẽ phải trả giá cho những việc của ngày hnay nhưng điều đó là điều mà m cũng đã đoán ra trước, con đường đang đi sẽ là vô vàn như thế, nhưng ko đi sẽ ko biết đâu là thứ nên và ko nên, khi con ng` ta độc lập trong mọi quyết định thì cách duy nhất để biết có nên hay ko là thử đi xem nó như nào, sai cũng là bài học để đừng bao giờ vấp ngã.
Càng ngày càng tâm đắc những thứ đc nghe và cảm nhận, chả ai thương cái thân mình bằng chính mình cả.
Chưa bao giờ cái khao khát về phía trước nó lớn lao như bây giờ, chưa bao giờ muốn phấn đấu n` như thế cho tương lai, chỉ có 7 năm để làm quá nhiều thứ, để đc thử những điều mà vẫn hằng ước mong, ko n` đâu, sẽ là bộn bề nhiều thứ lắm. Sự khác biệt của quá khứ và hiện tại là ở chỗ, càng ngày m càng ko yếu mềm trước bất cứ điều gì, ko dễ bị lung lay những thứ đã định ra, phải làm đc, nhất định phải làm đc, vì trên tất cả những điều đó, m muốn bố mẹ tự hào và một cuộc sống thành đạt.
Giờ ko muốn lãng phí một phút giây nào cho những thứ khiến m ko ổn, thời gian ko còn n` nữa đâu.
Ko cảm nhận nào giống cảm nhận nào, và cũng bởi sau những cảm nhận đấy con ng` ta cũng quyết định giống nhau, có chăng một đứa con gái như m có quá n` dự định. Bố nói đúng : ” Ko có gì con thik mà con ko làm đc cả, phải cố gắng, để đến khi làm đc con sẽ vui như nào “. Ngủ quên quá lâu r, và một đứa như m thì mọi thứ ko thể coi nhẹ bẫng đc, cố lên nào.












Social Networks