Archive for 360

[17.03.2010]

// March 17th, 2010 // No Comments » // 360

Day 313.TLR by you.

Càng sống mới càng biết như nào là những thứ vô vàn ngoài kia, để mà trọn vẹn mọi điều thì có lẽ cả đời ko ai làm đc.

Có thể một ngày nào đó mình sẽ phải trả giá cho những việc của ngày hnay nhưng điều đó là điều mà m cũng đã đoán ra trước, con đường đang đi sẽ là vô vàn như thế, nhưng ko đi sẽ ko biết đâu là thứ nên và ko nên, khi con ng` ta độc lập trong mọi quyết định thì cách duy nhất để biết có nên hay ko là thử đi xem nó như nào, sai cũng là bài học để đừng bao giờ vấp ngã.

Càng ngày càng tâm đắc những thứ đc nghe và cảm nhận, chả ai thương cái thân mình bằng chính mình cả.

Chưa bao giờ cái khao khát về phía trước nó lớn lao như bây giờ, chưa bao giờ muốn phấn đấu n` như thế cho tương lai, chỉ có 7 năm để làm quá nhiều thứ, để đc thử những điều mà vẫn hằng ước mong, ko n` đâu, sẽ là bộn bề nhiều thứ lắm. Sự khác biệt của quá khứ và hiện tại là ở chỗ, càng ngày m càng ko yếu mềm trước bất cứ điều gì, ko dễ bị lung lay những thứ đã định ra, phải làm đc, nhất định phải làm đc, vì trên tất cả những điều đó, m muốn bố mẹ tự hào và một cuộc sống thành đạt.

Giờ ko muốn lãng phí một phút giây nào cho những thứ khiến m ko ổn, thời gian ko còn n` nữa đâu.

Ko cảm nhận nào giống cảm nhận nào, và cũng bởi sau những cảm nhận đấy con ng` ta cũng quyết định giống nhau, có chăng một đứa con gái như m có quá n` dự định. Bố nói đúng : ” Ko có gì con thik mà con ko làm đc cả, phải cố gắng, để đến khi làm đc con sẽ vui như nào “. Ngủ quên quá lâu r, và một đứa như m thì mọi thứ ko thể coi nhẹ bẫng đc, cố lên nào.

[24.02.10]

// February 24th, 2010 // No Comments » // 360

Day 290.TLR by you.

Hôm nay là ngày đáng nhớ, chắc còn đáng nhớ là bởi sau bao ngày trời âm u thì hnay trời tự nhiên nắng, nắng là thấy cái gì nó cũng sáng bừng mà :p

Đúng là khi quá mong ngóng thì chắc chắn sẽ ko đc, còn ko mong ngóng gì, tự hài lòng (cho dù là tạm thôi) thì đùng 1 cái cái điều thật sự ko biết nói gì hơn nó đến. Rinh đc e ý về nhà mà trong lòng ko khỏi hưng khởi, gì chứ, like new, bao da, hood đàng hoàng, chả thiếu thứ gì, giờ chắc kiếm đc bộ convert tele cho e ý nữa thì chắc m nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa quá=)). Nếu có ngày m tiêu tán hết tiền của m vì cái gì mà ko hề tiếc nuối thì chắc chỉ có máy ảnh quá =)). Ôi đúng là nó sắp thành ăn vào máu xừ nó r đê :x

Muốn xa HN, tự nhiên m để lại mọi thứ sau lưng r đi hít khí rừng khí núi. Nếu có điều gì khó làm nhất thì chắc là quên ai đó trong khi hàng ngày có quá nhiều thứ gợi nhắc về nhiều điều.

Em yêu anh không phải là đợi đến ngày anh nói yêu em

Mà đơn giản chỉ là đợi đến ngày em hết yêu anh

Đã đọc đc 2 câu này trên notes của 1 ng` bạn sáng nay, tự nhiên nghĩ đến m, ừ phải sẽ yêu, vẫn yêu, yêu đến cái ngày tình yêu đấy hết thì thôi. Cái trò càng cố cái gì thì càng ko làm đc, biết mà, tự nhiên đi thôi.

Bỗng nhiên điên điên khùng khùng mở lại cái blog ngày xưa 2 đứa viết, ừ thôi, có những thứ nó đâu còn là hiện thực, cần và hơn ai hết cần phải thực tế thôi.

Hnay có nhiều cảm giác hỗn độn, cảm giác sợ sệt, có phải khi ngta trở về với những gì thuần túy nhất, có phải khi con ng` ta lấy lại mọi cảm giác thì là lúc mọi cảm xúc đều khó điều khiển nhất, lo những cái nỗi lo, sợ những cái nỗi sợ mà như chưa từng đc như thế, cảm giác cứ thế ùa về. M sẽ nắm bắt đc những thứ đấy như nào, sẽ là như nào, ôi chẳng biết đc.

Có những điều rất sợ, thật ra là rất sợ nó lặp lại, có những nỗi đau thật sự rất sợ phải trải qua thêm lần nữa, nhưng hoàn toàn ko thể nói trước đc. Có ng` đã nói cuộc đời là những vòng tròn đồng tâm mà, nó sẽ đi lại những vòng tròn đấy tại 1 thời điểm nào đó nhưng khác ở chỗ, đi lại có tệ như lần đầu, đi lại thì đã đủ tỉnh để lái nó sang một hướng khác ko, có thể ko, có thể ko? M đang rất tin tưởng vào nhiều thứ, vào lần trở về này, giống như một đứa bé, bỗng chốc thấy mọi thứ hoang mang quá.

Cần phải ổn lại, m vẫn chẳng tự hào là m nắm bắt đc, ctrl đc cơ mà, chỉ đc phép hoảng loạn tí r phải trở về quỹ đạo mà ổn trở lại. Đi 2 ngày tới sẽ làm bình yên hơn chăng, ừ chắc, lâu r ko đc hít cái hương đồng quê chắc nó làm m kém thăng bằng đi n` thì phải. Thói quen cần phải giữ vững thôi.

[22.02.10 - Mùng 9 Tết]

// February 22nd, 2010 // 2 Comments » // 360

Day 289.TLR by you.

Đời này là 1 chuỗi luẩn quẩn của đầu óc, lại 1 câu từ blog của ông a, thì đúng mà, có ai ko phủ nhận điều đó đâu cơ chứ, nhưng có khác là giờ m ko còn ám ảnh, ko còn bị cái vòng luẩn quẩn ấy điều khiển, cuộc sống là ở mình cơ mà, s phải khổ thể, m sẽ sống như chưa từng đc sống, sống là phải hưởng thụ, cái gì nghĩ n` quá vứt, đời có cái thân, ko thương nó thì thương ai giờ, hài v~

Chiều nay tự nhiên đc bố nói cho cơ số điều, ngẫm mới thấy, cái máu tự lập chả thik dựa dẫm ai là từ ai, bố nói cho tỉ điều mà thấy cũng đúng tỉ điều, ôi đúng là bố của con <3

Xem xét những thứ đang diễn ra quay mình, bỗng thấy có vài điều bất cập và có thể đc liệt vào hàng chướng tai gai mắt nhưng m mặc kệ, nói chung là đời có mắt mà, cứ chờ mà xem :p chỉ thấy buồn cười ở chỗ, khác ngày xưa, mấy cái chuyện này nó đc làm 1 cách kín kẽ thì giờ nó cứ hô hố ra trước mắt như kiểu là hiễn nhiên như thế, tất lẽ nó sẽ như thế, ôi chả hiểu là bây giờ XH là dư lào nữa rồi, phù phiếm quá r chăng? Cơ mà nên tỉnh táo mà nói chỉ là 1 vài cá thể, ko thể đánh đồng để mà tiêu cực đi đc.

Chưa biết năm mới dư lào, đc cái mấy ngày này thấy m làm hết đc mấy cái dang dở của năm ngoái, nên mừng, rất là nên mừng cho dù là điều bé tí cũng nên mừng, đầu năm mà đã thế là tốt mà:p

Mẹ bảo năm nay có lộc, ôi mong là thế, năm nay sao cũng tốt, có làm gì hệ trọng nên làm trong năm nay chăng?

Mới mùng 1 là đc bố nói chuyện y đương tình cảm các kiểu, m chỉ cười hô hố, nghĩ bụng chả nhẽ năm nay số m sẽ kiếm đc Mr. Right hử, cái gì đến thì đến, m ko có tính trước làm gì hết cả.

Dạo này đi đâu cũng bị hỏi abc về mấy cái việc năm cũ, m chỉ cười, m quyết nghĩa là bản thân m thấy thoải mái, s mọi ng` lại phải xoắn hộ m nhỉ, m biết m cần phải như nào chứ, m cũng biết chọn lọc ý kiến góp ý, cơ mà có những cái sẽ ko ai hiểu đc bằng chính m, thế nên cuộc đời mỗi ng` là 1 chuỗi những việc cần phải có 1 cái đầu tỉnh để mà quyết, ko thể để nó mụ mị vì bất cứ điều gì cả :p

[13.02.10 - 30 Tết]

// February 13th, 2010 // No Comments » // 360

Day 281.SLR by you.

30 Tết, sáng đi chợ hoa, dạo này m bị ngủ ít cơ mà vẫn dậy đc quả là siêu phàm:”>

Năm hết Tết đến, dốc những đồng lương cuối cùng để mua sắm vài thứ cho niềm đam mê của đời mình + trả hết đống nợ nần linh tinh cũng vừa vặn cạn tiền, cơ mà vui vì vác đc 3 tình yêu nho nhỏ về nhà, cho dù nó ko hoàn hảo như cái cách m mong ngóng, cơ mà 3 e ý sẽ đồng hành trong năm tới trên con đường đang đi, thế là đủ:”>

Những ngày cuối năm, vừa vặn để cải thiện vài mối quan hệ xung quanh mà vào khoảng thời gian trước đó khá tệ, giờ thì mọi thứ đã ổn, nói chuyện trở lại và cảm thấy chưa bao giờ thoải mái như bây giờ, thực tình thì chưa bao giờ muốn mất đi 1 ng` anh, 1 ng` chị, 1 ng` bạn nào cả, may thay mọi thứ vô tình đều êm xuôi cả.

Những ngày cuối năm, có vài việc đến ko như ý, cũng chỉ biết tự nói với bạn thân rằng, sắp hết năm cũ rồi, kệ thôi, sang năm mới nó sẽ tốt lên thôi mà, m tự động viên m hơi bị giỏi.

Có duy nhất một việc vẫn trăn trở, và cũng là việc duy nhất m biết là cho dù có ko muốn nó cũng sẽ vẫn buộc phải lấn sang năm mới, nhưng dẫu s, m cũng mong là thời gian đủ để làm ngủ yên điều gì đó trong m, ngủ yên thôi, để mỗi sáng mai thức dậy, m ko tự hỏi bản thân quá nhiều như mấy ngày gần đây. Quên một ng` thật sự chưa bao giờ dễ, nhất là khi đấy là first love lại càng khó nhưng dẫu s, vì quá nhiều thứ đang hiển hiện ra trước mắt mỗi ngày, m cần phải làm đc điều đó. Ngủ ngoan nhé những ký ức của ngày nào.

Năm mới r, năm mới xong đc 5 ngày thì cũng 20t, cũng muốn làm cái gì cho nó đáng nhớ tí, vì năm đầu của đầu 2 mờ, chả nhớ ngày xưa năm m 10t m có làm cái gì ko nhờ, chả nhớ nổi, hehe:”>

Thôi ko luyên thuyên nữa, vài tiếng nữa là năm mới năm me r, chúc mọi ng` một năm mới tốt lành <3

[09.02.10 - Memories]

// February 9th, 2010 // No Comments » // 360

Day 259.TLR by you.

Có lẽ ko hiểu nổi mình, cũng ko hiểu nổi người, rút cục hnay sau bao lâu cũng dám nhắn tin hỏi về cái mà m luôn trăn trở thời gian gần đây.

Nói là ko buồn thì là nói dối quá r, vì ngay cái giây phút m nhìn thấy ng đó change cái relationship cũng đủ để m lặng ng` mất 1 lúc, để r còn tự an ủi m rằng, đây ắt hẳn chỉ là sự bồng bột thôi, m hiểu ngđó quá rõ cơ mà, ng` con trai đầu tiên m hiểu nhiều và cũng hiểu m nhiều đến thế. Nhưng giờ mọi thứ đều đã được xác nhận. Nên vui, nên buồn, nên tiếc hay nên gì đó m cũng chẳng hiểu nổi cảm giác lúc này, nó hỗn độn như 1 mớ ko biết gỡ từ đâu.

Đây là sự ích kỷ trong m hay là vì cái tình cảm đấy quá lớn, 4 năm ko hề nhỏ, và càng ko nhỏ khi đấy là ng` đầu tiên của rất nhiều điều trong m, nhưng nói làm gì nữa khi giờ đây sẽ phải tập cho nó thành hoài niệm như ng` đó nói. Lần này là quên thật hay sau bao lâu vẫn ko quên nổi. Cái này để thời gian nói đi.

Con người thay đổi, ừ phải đến một lúc nào đó m cần phải chấp nhận điều đó, đó ko còn là của riêng m, chính xác, cần phải hiểu điều này rõ ràng. Ở vào giờ phút này s quá nhiều thứ trở về, trở về như nó mới chỉ là ngày hqua. M là 1 đứa sống quá nhiều vì kỷ niệm, nhất là những thứ m nâng niu nó như thể nó đã là một cái gì ko thể tách rời r. Nhưng đến một ngày cần phải sống khác, sẽ là bao giờ, sẽ là chả biết đc chính xác cái khoảng thời gian đấy.

Nó đến và nó là nghiêm túc, lần đầu tiên sau nhiều năm m nghe đc điều này, m biết, m biết quá rõ khi ngđó nói nghiệm túc nghĩa là nó thật sự như thế. Hạnh phúc sẽ đến vs ch, v mong là thế ch ạ.

Gói gọn những mảnh ký ức đó, gói gọn cả hình ảnh một con ng mãi ở 1 nơi mà cho dù sau này có điều gì đó thì đó vẫn cứ là ng` đầu tiên, sẽ thật sự là vậy. Sẽ thôi ko khóc, sẽ thôi ko chờ, sẽ thôi ko mong ngóng, sẽ thôi rất nhiều thứ, nên như thế chăng? Ừ phải mà, nên như thế, đã đến lúc r, ko thể cứ mãi như thế này đc.

Đã đến lúc m ko còn hiểu về ngđó, đã đến lúc m hoàn toàn ko nắm bắt đc gì, đã đến lúc từ bỏ, đã đến lúc vị trí đấy giành cho một ng` khác, đã đến lúc ko còn đc cười mỗi khi nhìn vào contact của ch, tên v đc ch đặt là My Queen, v đã thôi ko còn như thế nữa. V sẽ thôi ko cười mỗi khi nhìn vào đó, sẽ thôi ko cười khi nghĩ về những năm tháng giữa chta, ng` con trai duy nhất y v nhiều đến thế. Mọi thứ sẽ dừng ở đây ch nhé, sẽ là thôi những lần rất này nọ, sẽ là thôi rất nhiều thứ ch nhé.

Hạnh phúc này đã từng có nhưng giờ sẽ đóng lại để ch mở ra một hạnh phúc mới, một hạnh phúc xứng đáng nhiều hơn v.

Sẽ ko còn nhắc lại quá khứ nữa, ch nói đúng, v ghét dằn vặt ai đó vì những thứ đã qua, hãy giữ nó đẹp nhất trong tim mỗi ng`.

Hạnh phúc nhé.

Đã từng…

[19.01.10]

// January 19th, 2010 // No Comments » // 360

Day 257.TLR by you.

Mỗi ngày thật sự là một chuyến đi, một trải nghiệm, để t biết m cần phải sống như nào những ngày sau đó, để thấy phía trước còn quá nhiều điều dang dở chưa với tới.

Giá như đâu đó có thể gói trọn vẹn cảm xúc của từng ngày, những con đường, những hàng cây, những góc quán…giá như gói gọn đc những thứ đó trọn vẹn trong 1 cái hộp để bất cứ lúc nào của những ngày tháng về sau ngta có thể mở ra và nhìn lại chúng. Ngta vẫn cứ thường bảo nhau một cách lãng mạn rằng ngta sẽ gói gọn những điều đó trong tim, nhưng suy cho cùng, tinh thần cũng tốt nhưng có đc những thứ sờ đc bằng da bằng thịt chắc vẫn tốt hơn nhiều.

Học hỏi và góp nhặt từng ngày, góp nhặt từ những thứ bé nhỏ nhất, cuộc sống là thế, mỗi ngày trôi qua là thế, ko cao sang, ko phô trương, càng ngày những thứ bé tẹo cũng đủ để làm nên cảm xúc của một ngày.

Nhìn lại cả một quãng thời gian đã qua, vấp ngã cũng nhiều, đau đớn cũng nhiều, nước mắt cũng nhiều nhưng hạnh phúc cũng chả ít. Mọi thứ đều là những cảm xúc đang đi qua mỗi ngày. Nhìn lại t đã có thể tự mỉm cười với m, ít ra t trưởng thành hơn cách đây ko lâu rất nhiều, t đã thay đổi, đã sống trong một khung trời rất khác, một cuộc sống mang mùi vị của nhiều điều mà trước đó t ko nhận ra hoặc là vô tình phủ định nó đi. T hài lòng bằng cách này hay cách khác với hiện tại nhưng một mặt nào đó t luôn hướng tới những điều để làm cho những ngày của hiện tại trong tương lai sẽ trọn vẹn hơn. Đồng ý rằng ngta sống chả bao giờ vươn tới đc sự hoàn hảo và ngay cả bản thân t cũng chả bao giờ ham hố cái sự hoàn hảo đấy cả. Đấy là lý do vì s vào một ngày đẹp trời t đã tự mình trải nghiệm đc sự hoàn hảo và trọn vẹn nó khác nhau nhiều như nào chứ ko phải là thứ lý thuyết về cuộc sống mơ hồ trên những trang giấy mà ngta truyền cho nhau. Thế mới biết mỗi ngày sống là mỗi ngày ngẫm nghĩ và trải nghiệm, biết bao giờ cho đủ để có thể trải nghiệm những điều m đọc đc là đúng là hay sai, có thể là mất 1 đời, có thể là hết 1 đời vẫn chưa làm hết đc. Có điều chỉ cần biết là mỗi ngày hãy cố gắng phấn đấu để sống một cách trọn vẹn theo quan niệm của mỗi ng`.

Trọn vẹn đôi khi chỉ cần một vài phút cũng đủ để làm một ngày mang một cảm xúc rất khác lạ, trọn vẹn đôi khi chỉ là lang thang đâu đó ngắm nhìn cuộc sống, trọn vẹn đôi khi chỉ là cùng ai đó enjoy một ngày, trọn vẹn là đôi khi… Sẽ rất nhiều cái đôi khi như thế, nó tùy vào mỗi ng` và mỗi cuộc sống, mỗi con đường mà chúng ta bước đi.

Chỉ cần biết là sẽ sống s cho có ý nghĩa mỗi ngày trôi qua hoặc ít ra là sống thoải mái để thấy rằng đâu đó ngoài kia vẫn có những cánh cửa đang mở để chờ ta bước đến.

.cảm xúc cho một ngày bình yên.

[17.01.10 - [...]]

// January 17th, 2010 // No Comments » // 360

Day 233.SLR by you.

Tại s con ng` họ luôn thik dấu [...], đôi khi là tự hỏi chính m như thế, bởi đã có 1 khoảng thời gian, t cũng từng thik dùng dấu [...] trong 1 thời gian khá dài.

Nhưng giờ t sợ dấu [...], sợ hơn cả dấu [.], tại s, t đã tự đặt cho m câu hỏi đó cho đến một ngày t nhận đc câu trả lời từ chính m, t sợ những thứ mông lung, t sợ những thứ mà t ko dám chắc rằng ngày mai sẽ ra s, t sợ tuột mất mọi thứ phía sau dấu [...] đó. Nó làm cho con ng` ta có cảm giác mọi thứ sẽ trải dài mãi mà ko biết đâu là điểm dừng.

Dừng lại một chút, có một suy nghĩ vừa thoáng qua trong đầu t, nếu khi ngta bày tỏ sự yêu thương hay đơn giản là cảm xúc của họ, họ dùng [...] chỉ đơn giản là bởi họ ko diễn tả nổi cảm xúc của m, hay đơn giản là họ muốn diễn đạt rằng cảm xúc của họ đang trải dài bởi sự nghẹn ngào nào đó.

Thế mới biết mọi thứ luôn có 2 mặt của 1 vấn đề, nhưng dẫu s, với riêng cá nhân m, dấu [...] đem lại một cảm giác khó tả, và thường thì là cảm giác ko tốt cho lắm, sợ một điều gì đó ko nắm bắt nổi.

Ko phải tự nhiên mà mỗi điều dù bé hay lớn luôn làm m phải suy nghĩ, có thể là do bản tính, hoặc có thể là do m nhìn mọi thứ ko phải bằng giác quan và hình như phần nhiều là bằng cảm giác.

Theo lẽ thường thì ngta thường sợ dấu [.] cũng là bởi [.] nghĩa là chấm hết cho một điều gì đó, liền theo đó là kéo theo sự chia ly, xa cách. Và là ng` thì làm gì có ai ko sợ điều đó, m cũng ko phải là ngoại lệ. Nhưng giữa việc [.] hay [...] điều gì sẽ làm b cảm thấy lo sợ và hoang mang hơn cả, [...] ko hiểu s luôn mang tới một cái cảm giác cực kì khó nắm bắt với m, rất kì lạ và m chưa tìm đc ra câu trả lời cho bản thân m vì điều đó.

Thêm một vấn đề cần phải ngẫm nghĩ, đôi khi là cứ thở dài vì chưa tìm ra một lời giải thik đáng cho m, nhưng sẽ sớm thôi, chừng nào trải nghiệm đủ để tìm ra cho mỗi ng` 1 đáp án. Đường còn dài, và chta sẽ còn phải đối mặt với quá nhiều thứ đc ngta đặt cho cái tên phức tạp.

[15.01.10]

// January 16th, 2010 // No Comments » // 360

Lock by you.

Sáng thứ 7 một ngày đông lạnh lẽo, tự nhiên muốn type một cái gì đó, may mắn thì mấy dòng này sẽ đc nhấn nút submit, ko may thì nó sẽ chỉ đc save vào draft :D

Mọi thứ ko hoàn hảo, chính xác là ko phải lúc nào mọi thứ cũng như ý muốn của mỗi con ng`, mỗi con ng`, mỗi con đường, mỗi khoảng trời, đó đều là những thứ mất cả 1 đời để khám phá.

Có thể t sai trong nhiều trường hợp, t ko ngụy biện nhưng làm ng` thì ng` ta ko thể sống tuyệt mỹ đến cái mức ko sai gì, nhưng sai như nào và sau đó sửa sai như nào mới là vấn đề của mỗi con ng`.

T lại đang có cảm giác bị sợ những thứ phức tạp, những thứ khiến cứ phải vắt óc ra mà nghĩ xem nên như nào thì đúng, ko nên như nào vì nó sai. S phức tạp đến thế, cái mong muốn sống mà chả cần lo nghĩ gì nó vẫn luôn len lỏi từng ngày nhưng đương nhiên điều đó sẽ ko bao giờ diễn ra, bởi cuộc sống ko có cái tuyệt đối đến thế nên chỉ là biết cách làm s để mà đối mặt với nó, sống chung với cái sự phức tạp đấy bằng cái đầu đơn giản nhất có thể. Ai cũng đang phấn đấu vì điều đó thôi.

Nghĩ đến vài năm nữa, khi mà dự định cứ chất đầy dự định, một vài con đường đã đc vạch sẵn và đang đc phấn đấu từ bây giờ, nhưng đôi khi nghĩ đến lại thấy có tí hoang mang, ôi đúng là cảm xúc, khó mà giữ cho nó ổn 100% từ ngày này qua ngày khác, thêm 1 thứ nữa mang tính tương đối.

Cuối tuần lại vác máy đi chụp, đi để trải lòng m trên những bước đi mỗi ngày, đi để gửi gắm vào đó nhiều hơn là một bức ảnh chụp ra.

.một cuối tuần yên ả.

[08 -09.01.10]

// January 9th, 2010 // No Comments » // 360

Day 243.SLR by you.

Tại 1 thời điểm nào đó ngta nhận ra mình đã nhận đủ, có đủ và hài lòng với những hạnh phúc và yêu thương đang có.

Ko phù phiếm, ko giả tạo, ko nhạt nhẽo, có những cảm giác cực kì thật, cực kì ấm áp và đơn giản là những thứ cảm giác tưởng như mơ hồ thì m đc chạm vào 1 cách thật nhất.

Ngta cảm nhận một điều gì đó ko chỉ bằng mắt, bằng tai mà còn bằng cả cái đc ngta gọi mơ hồ cảm giác, m nhạy cảm và đương nhiên điều đó luôn đi liền với cảm giác khá tốt.

Có cần phải quá khoa trương lên ko, có cần phải quá show ra ko, có cần phải những thứ to đùng ngã ngửa ra ko, câu trả lời là ko rồi, m thik những thứ vừa đủ, ý là nó đủ để cảm nhận một điều gì đó ko cần gọi tên, hiểu là đc mà.

M sợ những cái thứ tiêu cực, sợ cả những thứ đại loại kiểu như làm cho con ngta cảm thấy phải căng đầu ra mà suy xét, chọn lựa, cái này hay cái kia, sợ những thứ phức tạp, sợ những thứ vượt quá tầm, s phải khổ thế nhờ, sống thoải mái luôn là best choice, thoải mái hay ko là do ở m cả mà. Khi cái cảm giác bất lực dài dài trước một việc gì đó diễn ra quá lâu, tất yếu m luôn hiểu m sẽ làm gì, m hiểu tính m mà, đã quá lâu rồi ko thik với đến những thứ ko thuộc về m, mà cũng nên như thế, ý là cứ với xong chả ra đc cái gì thì có nên ko, đương nhiên là ko rồi, m sống bt mà, m đâu thik bon chen với đời đâu.

Dạo này cuộc sống bị iêu đời, bị n` thứ mang hơi hướng của tích cực, đúng là đã bảo dạo này mọi thứ nuột lắm mà=)), bị hạnh phúc ý.

Trở về là m của ngày xưa nhưng mang hơi hướng ý nghĩa của cuộc sống hiện tại thật sự là rất thú vị, những thói quen xưa cũ được thiết lập lại nhưng bằng 1 cách rất hay ho, công nhận sống như này mới là sống ý=))

Cứ đi làm chăm chỉ, kiếm tiền chăm chỉ, xong đi hưởng thụ cái mình làm ra nó thât là đã, gọi là hưởng thụ có ý nghĩa, dạo này sống thấy có ích với đời, thấy ko bị nhạt nhẽo như trước=)), sung sướng, chân lý cuộc đời ta là đây.

Gần như phác thảo đc con đường phía trước, xác định đc thứ sẽ phấn đấu cả đời này, chung quy cũng là thỏa mãn cái sự sướng của m=)), ôi sướng quá đi thôi ý=))

Dạo này bị b iêu cho tiếp thu rất là nhiều thứ hay ho, ngày xưa làm gì có cái trò nghe 1 bài hát xong phởn đâu, thế mà giờ lại có thế mới hay=)), kiểu nghe xong thấy ngày hnay s nó bị đẹp quá ý=)), yêu đời thấy cái gì nó cũng đáng yêu hết trơn=))

Dạo này thấy mình sống theo kiểu rất hay ở chỗ, thực tế và lãng mạn bị đan xen, kiểu như chả hiểu từ bao giờ đầu m giờ lúc nào hứng là idea cứ tuôn trào, mà toàn thứ hay ho làm m tự thấy s mà m nghĩ ra đc nhờ, hay vc ra ý=))

U belong – U beside – Just In Time <3

08.01.10 – 2 months <3 <3 <3

Protected: [25.11.09 - Viết cho những điều mà ko phải ai cũng đủ sức hiểu]

// November 25th, 2009 // Enter your password to view comments. // 360

This post is password protected. To view it please enter your password below: