Archive for 360

[05.09.10]

// September 5th, 2010 // No Comments » // 360

4937965123_f27b845aa1.jpg

Nhớ ngày xưa, mỗi lúc lên cơn hâm đơ, m luôn có sẵn 1 cái playlist, nghe xong tự khắc mọi thứ bt trở lại, đã 1 thời gian nó như 1 liều thuốc tinh thần. Nhưng với m, chả có liều thuốc nào bền lâu, là tại m toàn lạm dụng thuốc quá đà :”> Giờ cũng có vài bài, ko hẳn là mang lại cảm giác bình yên, mà nó còn gợi nhiều thứ hơn thế, “Những khung trời khác” là 1 ví dụ, từ cái ngày đầu tiên đc nghe, cho đến cách đây vài phút nghe, cảm xúc vẫn rất nguyên vẹn, ko thể hiểu đc, nhưng m ko muốn lí giải, đôi khi có vài thứ cứ nên nó để ở trong cái gọi là bí ẩn như thế sẽ trọn vẹn hơn là phời bày nó ra, m hiểu là đc.

Lâu rồi mới có thời gian đi ăn với cả nhà, đúng nghĩa thật sự, ăn xong lại sọp ping mua đồ với cả nhà, đúng nghĩa lần nữa. Ngẫm cho cùng, hạnh phúc đâu có xa vời, nó là những lúc như này đây, đc ngả đầu vào mẹ, được dựa dẫm vào bố béo, được bố béo cho cả nhà đi ăn, được bố béo cho cả nhà đi sọp ping. Thật sự đôi khi m thấy m quá ngu dại khi ko biết hưởng những điều đó. Lâu r mới thấy cuối tuần thật sự đẹp, thật sự là khoảng thời gian đã quá lâu r, cả nhà mới đi ăn, mới đi chơi với nhau. Đúng là bố béo, mẹ béo, bà chị già đáng iêu, thằng cháu bánh bao, và cả ông anh rể nữa. Tha thứ là 1 thứ phải học, và đôi khi m nhận ra đằng sau cái sự tha thứ đó là cả 1 niềm hạnh phúc của cả 1 gia đình.

Dạo này hay nghĩ ngợi nọ kia, m từng là 1 ng` sống mơ mộng những đã 3 năm r, m hoàn toàn sống rất thực tế, m ko mơ cái kiểu như 1 nửa của m sẽ cực đẹp trai, cực giàu có hay đại loại như thế. Chỉ đơn giản, m chưa tìm thấy 1 ai thỏa mãn đc cái cảm giác đấy của m, cảm giác gì chỉ mình mình biết, nó quan trọng nhiều hơn những cái được gọi là vật chất hay phù phiếm kia. Và nếu có ngày đó đến, nếu có cái ngày cái người đó xuất hiện, nhất định m sẽ giữ cho chặt. Đấy là tương lai, quay về hiện tại, điều gì đã khiến m nhận ra đến thế, ừ phải, những con người xung quanh m, và ngay cả cuộc sống của chính m, nó khiến m nhận ra nhiều thứ. Để cho đầu óc mơ mộng về Mr. Right 1 tẹo, ngày đó bao giờ tới thì nó sẽ tới, m ko thik những thứ đc sắp đặt trước.

10 tháng trước, 1 con người đã đến và thay đổi rất nhiều thứ trong cuộc sống của m, m chín chắn và biết suy nghĩ nhiều hơn, cảm xúc ko còn chai sạn, nó đã trở về 1 cách nguyên vẹn. Đấy là định mệnh, đấy là niềm hạnh phúc, đấy là sự may mắn mà m phải nắm cho chắc.

M tin vào những kết cục có hậu, m tin vào những phấn đấu, m tin rằng sự phấn đấu của bất cứ ai đều sẽ có kết cục tốt đẹp, nó chưa đến ko có nghĩa là nó sẽ ko bao giờ đến, chỉ là thời điểm thôi.

10 tháng trước giống như cái thời điểm đó, cuộc đời mỗi người đều có những dấu mốc, đều có những bước ngoặt, đều có những thời điểm.

[03.09.10]

// September 3rd, 2010 // 1 Comment » // 360

Mệt nhoài, cả người mỏi rã rời, hệ quả của cái việc lết xác đi học từ 12h trưa tới 8r tối, tự nhiên nghĩ m sẽ chịu đựng đc đến bao giờ nhỉ, nhiều lúc mệt chả thiết tha cái gì nữa hết cả, chỉ muốn lấy lại sức, chỉ muốn cuối tuần.

Cuối tuần đến, lại nghĩ cả tuần mệt mỏi r mà cuối tuần nằm nhà nữa thấy thật phí phạm, lại nghĩ ra nơi này nơi nọ để đi, để thấy ít ra m còn làm được việc gì gọi là có, r sau đấy lại mệt, lại thèm ngủ. Kết lại thì hoặc cái này hoặc cái kia, chả có sự chọn lựa nào hoàn hảo nhưng đấy vẫn là cái sự muôn đời.

Dạo này thấy cái gì cũng nhạt, hay chắc tại m nhạt nên m thấy cái gì nó cũng nhạt, ừ có khi thế thật, cứ luẩn quẩn, quẩn quanh, kiểu gì đó rất bức bách và khó chịu.

M thề m muốn gào 1 trận, hét 1 trận, đạp đổ hết cả, ko ít ra là làm cái gì đó cho hết bức bách cũng đc.

Nhìn quanh quẩn, m còn sướng hơn ối ng`, mà s còn mở mồm kêu đc, chả hiểu nổi m, haiz

Vứt bỏ là điều ko tưởng, m nói nhưng m ý thức đc cái hậu quả, và đơn giản chả có cái kết quả tốt đẹp nào đến nếu ko chịu bỏ ra cái gì.

Đầu óc điên loạn r thấy m cũng bị sensitive vs n` chuyện hơn, động cái gì cũng có thể … đc>”< Lý trí của m đâu hết r ko biết nữa.

Ôi, m muốn giải tỏa >”<

Sắp sinh nhật bà chị già đáng ghét của m, của đáng tội, chửi nhau vs bà ý rất sướng vì 2 đứa cùng ngang như nhau, mỗi tội lúc bt, thì bà ý cũng đáng yêu lắm, hehe. Muốn làm gì cho bà chị già của m quá, làm gì đây nhỉ :”>

[29.08.10]

// August 29th, 2010 // No Comments » // 360

4935322520_d207304ec6.jpg

Nếu gọi đó là 1 sở thik thôi thì chưa đủ, càng ngày nó càng ngấm vào máu m như thể một cái gì đó ko thể tách rời.

2 ngày cuối trời mưa rả rích, lúc nào mở mắt ra cũng chỉ nghe thấy tiếng mưa, tiếng người đi dưới đường dưới cái ướt át của ngày cuối tuần.

Vài câu chuyện qua lại với 1 người bạn mới quen ở Sing, m thao thao bất tuyệt về những gì về nơi ấy, ừ m vẫn còn nhớ y nguyên cái cảm giác lúc m đứng ở cái quảng trường đấy và nói với mẹ : Mẹ à, nhất định con sẽ quay lại nơi này, sớm thôi. Mới đó đã 3 năm r, nhanh thật. Sở thik luôn khiến ngta gần nhau hơn, và đặc biệt từ ngày m cầm máy, m gặp được rất nhiều con người thú vị, vài câu chuyện thoáng qua, qua lại cũng đủ thấy ấm lòng theo cách nào đó. Và hình như cũng bằng cách đó, m đã nuôi thứ tình yêu này ngày một lớn lên trong m.

M chưa bao giờ ân hận khi chọn con đường này, chỉ ân hận chưa đủ để làm cho mọi thứ tốt hơn nữa. Nếu nhiếp ảnh là 1 thứ duyên nợ với cuộc đời m, thì film và MF là định mệnh. M tin như thế, đã bao lâu r mà cái cảm giác mỗi lúc vẫn cứ nguyên vẹn, đầy lên và theo những cách rất khác. Hạnh phúc là đây.

Những con người đã đi qua, những sự việc đã diễn ra, đúng hay sai, hậu quả ra s, hãy để thời gian trả lời thay. Chưa ko có nghĩa là sẽ ko có cái ngày đấy, tin m đi :)

[27.08.10]

// August 27th, 2010 // No Comments » // 360

Mưa gió, lâu lắm r mới có cảm giác đi dưới mưa to, ko phải cái cảm giác che che đậy đậy như ngày thường, lâu rồi mới tắm mưa đúng nghĩa, cho dù mấy hnay người ko đc khỏe, và cho dù trong lúc đấy đã nghĩ, kể ra mà ốm thì cũng hơi nhục :) ) Cơ mà mặc xác, tóm lại m cần giải tỏa sau 1 ngày chả ra làm s mấy, động vào cái dek gì cũng hỏng.

Bùng học, nt cho a cùng lớp bảo m nghĩ, ông ý cứ bảo đi học đi r tí ông ý đưa về, và cho dù đã vài 3 tin qua lại động viên đi học, m vẫn nhất quyết nghỉ, cho dù cái lí do nghỉ học xét 1 cách toàn diện mà nói chả đáng, nhưng nghĩ đã quyết nghĩa là những cái đống lí do kia đã đc m hợp pháp hóa để khỏi áy náy với lương tâm. Tóm lại là ướt và nghỉ, xong.

Dạo này mưa n` thật, m thik mưa, nhưng mưa mà ko phải đi học, mưa mà ko phải ra ngoài, hoặc ra ngoài ko phải với mục đích học tập và làm việc, ra ngoài để ngắm mưa ở 1 quán quen thì m sẵn sàng :) ) Hè chưa hết chăng mà m vẫn thế nhờ =)

Vài cảm xúc lạc, vài thứ suy nghĩ lệch hướng nhưng m biết nó sẽ ổn chỉ là lâu lâu nó lại làm m khốn khổ 1 phen, vẫn như theo chu kì, lâu dần thành quen, thành biết cách trị, nhưng lâu có vài thứ quái gở chưa bao giờ xuất hiện làm m mất thời gian hơn tẹo.

Hàng ngày có quá nhiều việc xảy ra, nhưng như m nói đấy thôi. Ai cũng thik đúng, ai cũng thik cái tôi, ai cũng thik chứng tỏ rằng chẳng việc gì phải sợ ai thì đến cái chốn bình yên nhất cũng thành cái chợ. Mỗi ng` nhịn đi 1 câu thì có khi cái sự nó đã chả đến, ko phải lần đầu m có suy nghĩ này, cũng ko biết bao nhiêu lần m type 1 đoạn rất dài r m lại xóa ko post vào cái chốn đó. Chả phải m sợ, chỉ là m mà nói thì cũng chỉ là hả cái bụng m, ngk chưa chắc đã nhận thức ra mà có khi còn trở thành góp phần làm cho cái chợ nó thêm loạn. M vẫn im lặng, và tự bản thân m nghĩ giá như ai cũng như thế, hoặc ít ra nói gì cũng mang tính góp ý chứ ko phải sướng mồm thì tốt biết mấy.

Dạo này đọc Starbuck thấy ngẫm ra quá nhiều thứ, lâu r mới có 1 quyển sách làm m vừa đọc vừa học đc n` điều như thế :x

[22.08.10]

// August 22nd, 2010 // 1 Comment » // 360

Chính vào lúc bản thân m muốn từ bỏ nhất, vào cái khoẳng khắc m nghĩ m sẽ từ bỏ thật, một cách nghiêm túc, đã có một điều khiến m phản bác lại chính cái suy nghĩ mới hqua thôi nó còn nằm trong đầu m. M chưa bao giờ quyết định mà ko tự đưa ra đủ lý do thuyết phục chính m đồng ý hay từ chối, và hqua m đã có đủ hàng tá những lý do để từ bỏ, nhưng hnay cũng chính m tìm ra đủ chừng đấy lý do để phản bác lại.

Cái thứ đó đã ăn vào máu m 2 năm trước, chính xác là gần 2 năm thôi, và hnay đã lâu lắm r, cái cảm giác xưa cũ thật sự trở về, nó mạnh mẽ, mãnh liệt như cái ngày đầu, và thiếu chút nữa, m đã hét lên rằng : Sẽ là quá ngu xuẩn nếu từ bỏ nó.

Lâu lắm r mới lang thang, lâu lắm r mới đi 1 quãng đường dài tới vậy, lâu lắm r mới thấy lòng m trải ra dài thật sự, và lâu lắm r mới tìm lại được những điều đó.Con đường kia s dài quá, nhưng có dài bao lâu m vẫn muốn đi đến tận cùng, để ko hối tiếc vì m đã bỏ lỡ bất cứ quãng nào.

Lâu r, cái lòng yêu HN mới ngào ngạt như thế, lâu r mới thấy nơi này vẫn còn quá rộng lớn, thế mà bấy lâu vẫn cứ to mồm rằng, HN hết chỗ để đi r, ngốc thât, có những góc chưa bao giờ m tới, có những cuộc sống chưa bao giờ m được ngắm nhìn, có những con người chưa bao giờ m đc tìm hiểu xem họ sống ra s. Và chiều nay, đã quá lâu r, nguyên vẹn từng cảm xúc một đã trải qua như thế. M yêu HN, yêu thật sự từng góc nhỏ một, những con người cho dù họ có kiếm sống vất vả ra s, họ vẫn cười. Họ thắp lên điều gì đó rất lớn trong m, hay ít ra họ đang thức tỉnh cái gì đó mà m đang đi kiếm tìm.

M thik những ngày này, những ngày HN vào thu, cái mua mang tới cho m nhiều cảm xúc nhất trong năm, cái mùa mà chỉ muốn thả lòng. Cái mùa để m thấy HN tuyệt như nào…

Cảm ơn a, a là người dẫn dắt e vào con đường này, một con đường mà thật sự giờ nhìn lại, nó là một dấu mốc lớn trong đời e. A luôn xứng đáng là một người đi trước, một người chỉ cho e rất nhiều điều từ ngày e cầm máy. Và cảm ơn a, chiều nay đã dẫn e tới 1 cái nơi mà làm e nhận ra quá nhiều điều mà e đã bỏ lỡ, e đã tìm lại được cái điều mà cách đây 2 năm e đã có. A thật sự luôn là một người a tốt.

Cảm ơn bạn iêu, vì 9 tháng qua, vì rất nhiều điều mà ko cần nói chta cũng hiểu, mới chỉ tối qua thôi m còn có những điều lo sợ thì cũng chỉ tối qua thôi chính m đã tìm ra thứ khiến mọi thứ bừng tỉnh. M ko còn nỗi sợ đó nữa, đó chỉ còn là một niềm tin. M đã tin và đã hiểu ra cả r b ạ. Hãy giữ mọi thứ như 9 tháng qua, như cái cách b đã bên m, b nhé:x

[21.08.10]

// August 21st, 2010 // No Comments » // 360

Phải nói là có tí hoang mang ( chả hiểu có bé tí thật ko+_+), có điều nhận thức ra được thì cũng ko phải gọi là quá tệ.

Vài giá trị được m coi là tôn sùng này nọ, vài giá trị mà đã từng tuyên bố này nọ đang có xu hướng ko trụ vững, đúng là muốn thử điều gì, hãy cứ để thời gian thử, lâu nhưng ắt sẽ thấy cái kết quả ko sai.

Ko trụ vững nghĩa là đang lung lay, nghĩa là vài thứ đang có xu hướng đảo lộn, thật ra là đã đảo lộn r, có điều m vẫn còn đang dùng hết sức để giữ cho nó k bị lật nhào, nhưng giữ đến bao giờ, m chưa bao giờ tin vào những thứ mong manh ( thật ra những gì đã qua ko cho phép m tin ). Và r sau đó là cái gì diễn ra, có vẻ đã mường tượng ra nhưng bấy lâu nay mỗi khi nó xuất hiện đều bị m dẹp gọn sang 1 chỗ.

Ko biết cái nguyên nhân cũng đau đầu, biết r mà ko biết phải sửa từ đâu, bắt đầu như nào cũng đau đầu nốt +__+ thế mới buồn.

M ko muốn ảo tưởng nữa đâu, m đang xuống dốc thật sự mà+__+

[17.08.10]

// August 17th, 2010 // No Comments » // 360

Những ngày này Hà Nội đang vào thu, thoắt 1 cái đã qua 1 năm, thoát 1 cái đã đi đc 2 cái mùa trong 1 năm, thoắt 1 cái nhìn lại, m đã đi được khá xa cái thời điểm đó nhưng những cái m có trong tay vẫn chả có bao nhiêu.

Đâu đó m nhớ lời thầy Thanh dạy, đâu đó m nhớ như in từng câu thầy nói về cái mùa này, đúng là khi con người có trải nghiệm, ngẫm lại những điều đc học mới thấy thấm thía như nào. Cái mùa mà con người ko tránh khỏi những phút lãng đãng, những phúc man mác buồn, những nỗi buồn ko thể gọi tên, ko phải cái nỗi buồn khiến ngta suy nghĩ mọi thứ tiêu cực, chỉ là thoáng 1 chút cảm giác nào đó.

M đã phải thừa nhận m vẫn hi vọng, m đã phải thừa nhận điều đó với lòng m, ừ, m vẫn nuôi cái hi vọng đấy, có điều chính m đã tự tay dập tắt nó vì hơn ai hết m hiểu hi vọng cũng ko giải quyết vấn đề gì cả. Có s đâu, nó vẫn vậy suốt 4 năm qua, và đã bao giờ m muốn quên đâu, chỉ là gác nó lại để sống thật tốt. Thỉnh thoảng m tự cho m cái can đảm đọc lại những gì ngta viết, thỉnh thoảng lại cho m vài phút ko phải sống lí trí nhưng m hiểu hơn ai hết m cần tỉnh táo như nào, hiện tại ko phải những cái đó và m phải sống khác.

V đã tin ch ạ, tin rất n`, ch đã nói n` thứ thay đổi nhưng duy có điều đó ko đổi, v vẫn tin, đến ngày hnay vẫn tin, ch đã nói nó sẽ chỉ càng vững vàng hơn cùng với sự lớn lên của nhận thức với trải nghiệm, v vẫn tin. Ch đã thay đổi, v cũng thế, và liệu phía trước biết bao nhiêu thứ đã từng hứa ko đổi đó sẽ khác đi vào 1 ngày hả ch?

Mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu, chỉ là bắt đầu nhận thức ra vài chuyện, chỉ là nghiêm túc hơn khi nghĩ về, chỉ là thấy đã đến lúc. Ko phải tự nhiên, mọi thứ xảy ra đều có cái lí do nào đó, m chưa thể hiểu hay chưa tìm ra thôi.

Học cách đứng vững thôi nào, học cách nhìn mọi thứ khác, học cách trưởng thành hơn.

Và quan trọng m phải chiến thắng cái nỗi sợ đấy :)

[16.08.10]

// August 16th, 2010 // No Comments » // 360

Smt never change.

Thật như thế suốt bao năm qua, hay thật ra lòng m chưa lúc nào muốn thay đổi, m đã thử ko biết bao lần mà m đầu hàng, rút cục m đã ko cố thay đổi những thứ là m nghĩ sẽ gắn với cuộc đời m từ cái ngày đó cho mãi về sau này.

M đã từng mong muốn 1 chút thôi vào cái khoảng thời gian đầu, vào cái khoảng thời gian m biết và nhận thức đc, nhưng r sau đó, m tự ép m phải sống khác, tự ép m phải hiểu 1 điều hạnh phúc của ngta cũng là hạnh phúc của m. M đã làm đc suốt bao tháng qua. Vì m tin, m tin rất nhiều thứ, và hơn ai hết m hiểu và tin con người đó như đã từng và cho tới giờ vẫn thế.

Hạnh phúc chưa bao giờ là thứ dễ nắm bắt, nhưng nếu đc chọn m vẫn sẽ chọn vì là người m thấy bình yên khi ngã vào, những thứ đầu tiên bao giờ cũng thật kì lạ với m.

[12.08.10]

// August 12th, 2010 // No Comments » // 360

Vẫn bài hát quen thuộc, vẫn cảm giác quen thuộc, vẫn những dòng quen thuộc. Đôi khi quá khứ vẫn trở về, vẫn nhắc nhở, và đôi khi vẫn nhói đau, nhưng tất cả đã qua r dù theo cách nào khác.

Cuộc sống vẫn ko khỏi những trăn trở, vẫn ko khỏi những lúc chậm lại để nhìn về quá khứ, mới đây thôi cũng làm lòng ko khỏi suy nghĩ, quen thế rồi, quen từ khi biết nghĩ thì phải. Mọi thứ sắp xếp theo 1 cách nào đó, có những điểm đã đạt tới, có những cái đích đã đạt được, ko phủ nhận rằng khi nhìn lại, lòng m thêm động lực rất nhiều. Nhưng mọi thứ đôi khi ko dừng ở đó, đôi khi cũng nhìn lại những điểm đó nhưng ở vào 1 trạng thái cảm xúc khác, lại thấy những cái đó có là cái gì, vẫn thấy m thật kém cỏi, nhìn sang bạn bè, đôi khi lại thấy m chả làm nổi cái gì đáng mà nói. Nhưng suy cho cùng, có lúc này thì cũng có lúc thế khác, mọi thứ cần thế như cần cho 1 cái cái cân của cuộc sống.

M ko bị sống tiêu cực, chỉ là đôi khi chạnh lòng và suy nghĩ, mọi thứ cứ như thế, nhưng rồi sau 1 đêm có khi cũng qua cả.

Những con người đã đi qua, có người tới giờ mọi thứ vẫn tốt đẹp vèn vẹn trong m, có người nhìn lại có thể là 1 sai lầm, nhưng sai lầm đó cũng chỉ là 1 bài học để nhắc nhở dừng đi lên đó thêm lần thứ 2. Mọi thứ diễn ra đều có lí do, tốt hay xấu cũng đều có cả.

Sinh viên năm thứ 3 r, nửa năm qua đã cố gắng như nào, m nhìn thấy rõ, ko thể nói là m ko vui, vui chứ, thay đổi cả 1 quãng thời gian, cả những cái kết quả khi cầm trong tay cơ mà.

Hnay có 1 đoạn trong bài đọc như này ” Happy pp. always like themselves and unhappy ppl. always want to change themselves”. Cũng có nói m ko hp, cũng có thể nói những cái target khiến m hp, thật ra mọi thứ đều rất tương đối. M vẫn tin như thế mà.

Sắp hết tuần đầu tiên của sv năm 3, hết tuần đầu tiên của chặng thứ 2. Dạo này time trôi nhanh quá thể :(

[08.08.10]

// August 7th, 2010 // No Comments » // 360

Có những cảm khó quên, có những con người bước vào cuộc sống của ai đó như 1 định mệnh. M đã tin như thế 9 tháng trước, và giờ mỗi ngày trôi qua m càng , mọi việc đều là định mênh, đều cần 1 thời điểm, và đôi khi vào lúc ko mong đợi gì cả, người ta sẽ tự nhiên bắt gặp 1 thứ mà ảnh hưởng rất nhiều đến những bước tiếp theo của cuộc đời.

Lâu lắm rồi mới có 1 ngày như 1 nay, ngồi ở 1 quán cafe quen thuộc, ở 1 cái góc phố, ở sảnh của 1 tòa nhà, gió mát, trời đẹp, mọi thứ xung quanh, vất vả, mệt nhọc bấy lâu dường như tan biến hết cả. Chỉ còn đó bình yên, chỉ còn đó những khoảng khắc thấy m đc tiếp sức thật nhiều, đã bao lâu r nhỉ, đã bao lâu r mới lại như này, tự nhiên thấy cổ họng nghẹn nghẹn. Ừ, cuộc sống là thế, đôi khi đâu cần ham muốn gì cao sang, những lúc như thế này là quá đủ. Những phút sống chậm, để ngẫm nghĩ lại, để cười 1 cái về 9 tháng qua, để nhận ra đã trải qua biết bao điều, để đi đến 1 sự bền vững, để trở thành 1 con người hoàn toàn khác. Đó là định mệnh.

M đã đi đc 1/6 quãng đường, hài lòng về nó, 5 chặng nữa thôi là m thấy cái đích ấy ở trước mắt, 5 chặng nữa thôi, để thấy m đã cố gắng n` như nào. Học ở đó là 1 quyết định đúng đắn, và ko có 1 ng` ủng hộ, chưa chắc m đã có quyết định ấy, mọi thứ suốt 2 tháng qua rất tuyệt, những con người, những tình cảm, những cái học đc. Lại cười 1 cái vì m đã và đang cố gắng.

9 tháng, ừ mọi thứ quá nhanh, những cũng đủ để khi nhìn lại m rất muốn khóc, khóc vì hp, khóc vì 1 chặng đường dài, khóc vì thay đổi, khóc vì đã tiến 1 bước rất dài, và đôi khi khóc 1 vì 1 thời điểm, 1 con người.

Mai xa HN r, xa vs tất cả những sự bình yên này :x Bình yên ở trong tim :x