[05.02.10]
// February 5th, 2010 // 360

Hôm nay ngồi nói chuyện với chị, lâu lắm rồi 2 chị em mới ngồi nói chuyện, nghe xong mà m thấy ngán ngẩm, nhất là vào khoảng thời gian này, m chỉ còn biết buông 1 câu : Cái cuộc đời này rồi sẽ biết đâu mà lần, đúng là lấy chồng ko khác gì chơi 1 trò chơi may rủi, may thì sẽ kiếm đc thằng tử tế mà xui thì biết rồi đấy.
M còn nhớ m từng đọc 1 câu mà cho đến giờ nó là châm ngôn sống của m : Cuộc đời giống như 1 ván cờ, nếu đi sai một nước có thể b sẽ phải đi lại cả ván cờ đó. Sống ở đời cũng thế thôi, đôi khi là ko muốn tiêu cực nhưng có quá nhiều điều khiến con ng` ta phải trăn trở.
Kiếm đâu ra trong hàng vạn con ng` kia, kiếm đâu ra, tất nhiên còn quá sớm trong những dự định mà m đề ra, có điều là vì nó liên quan đến chị nên nó khiến m trăn trở cũng như chuyện của m. Những câu c nói nghe nó đau xót đến kinh khủng nhưng nó là sự thật ko chỉ với c, với cả bạn bè của c, vậy có nên đánh đồng nó cho cả 1 xã hội. Suy cho cùng mọi thứ đau đớn nhất, thiệt thòi nhất cũng chỉ dành cho những ng` phụ nữ. Phũ thay là nó như thế.
Mọi thứ sẽ đến giống như cái cách mà chta chả ai biết trước đc, thế nên mới từ lâu r, m hoạch định những thứ có thể sờ nắm đc, những thứ cảm giác là làm đc chứ ko phải xa vời nhưng còn quá nhiều thứ nó sẽ diễn ra mà ko ai biết trước hay hoạch định đc nó. Đó là tất yếu.
Ko phải tự nhiên mà m trở nên như thế này, nhưng có quá nhiều điều ngày xưa mẹ nói, rồi chị nói, rồi nghe đc từ những ng` lớn tuổi mà càng sống càng thấy đúng. Thêm một tuổi là đồng nghĩa sẽ ko còn cái sự vô tư chơi bời, sống thêm mỗi ngày là để biết thêm những thứ xung quanh m nó như nào.
Nghĩ lại thấy mọi thứ giống như 1 vở kịch mà khi buông màn ngta mới biết đc đâu là thật, đâu là ảo, đâu là cái thứ mà nhẽ ra m ko nên để bị làm mờ mắt. Nhưng vấn đề ở chỗ có mấy ai nhìn đc điều đó, hoặc giả dụ như nhìn đc điều đó có mấy ai làm đc theo cái mà lý trí mách bảo. Thế mới nói cuộc đời này chỉ giống như chơi một trò hên xui, có nhiều vở kịch đc bày ra mà chả biết đâu mà lần.
Dạo này sợ bước ra ngoài, sợ nhiều thứ, sợ đông ng`, ôi thôi quả này sắp tự kỷ xừ nó r, chả phải là tự dưng chỉ là thấy lại cần lặng để suy xét mọi việc, lại thấy cần lặng để làm cái đầu m thông thoáng hơn.
M biết nghĩ mà tiêu cực như này sống sẽ chả ra làm s cả, mà cứ như này, m sẽ tự giết chết n` thứ của đời m khi nó chưa kịp diễn ra, ko thể trách c khi mà c nói quá nhiều thứ về tương lai, ko thể trách c quá tiêu cực, đơn giản là vì nếu m ở vào hoàn cảnh đó m cũng sẽ ko khác đc, nhưng dẫu s thì muốn tìm 1 lối thoát, 1 giải pháp để có thể yên ổn mọi thứ.
Cuộc đời là vô vàn những bài toán cần tìm đc lời giải đáp nhưng nếu ko tìm đc lời giải thì điều gì sẽ diễn ra, lại thêm câu hỏi để cần tìm câu trả lời đây




Có những ván cờ có muốn cũng ko đánh lại được.
Thì e chả nói, nếu sai có thể đi lại cả 1 ván cờ, mà cuộc đời chẳng ván cờ nào giống ván cơ nào cả mà
Vậy tức là phải bắt đầu đánh ván mới rồi.
hì e thấy vẫn chưa phải lúc để đánh ván mới:P