[09.02.10 - Memories]
// February 9th, 2010 // 360

Có lẽ ko hiểu nổi mình, cũng ko hiểu nổi người, rút cục hnay sau bao lâu cũng dám nhắn tin hỏi về cái mà m luôn trăn trở thời gian gần đây.
Nói là ko buồn thì là nói dối quá r, vì ngay cái giây phút m nhìn thấy ng đó change cái relationship cũng đủ để m lặng ng` mất 1 lúc, để r còn tự an ủi m rằng, đây ắt hẳn chỉ là sự bồng bột thôi, m hiểu ngđó quá rõ cơ mà, ng` con trai đầu tiên m hiểu nhiều và cũng hiểu m nhiều đến thế. Nhưng giờ mọi thứ đều đã được xác nhận. Nên vui, nên buồn, nên tiếc hay nên gì đó m cũng chẳng hiểu nổi cảm giác lúc này, nó hỗn độn như 1 mớ ko biết gỡ từ đâu.
Đây là sự ích kỷ trong m hay là vì cái tình cảm đấy quá lớn, 4 năm ko hề nhỏ, và càng ko nhỏ khi đấy là ng` đầu tiên của rất nhiều điều trong m, nhưng nói làm gì nữa khi giờ đây sẽ phải tập cho nó thành hoài niệm như ng` đó nói. Lần này là quên thật hay sau bao lâu vẫn ko quên nổi. Cái này để thời gian nói đi.
Con người thay đổi, ừ phải đến một lúc nào đó m cần phải chấp nhận điều đó, đó ko còn là của riêng m, chính xác, cần phải hiểu điều này rõ ràng. Ở vào giờ phút này s quá nhiều thứ trở về, trở về như nó mới chỉ là ngày hqua. M là 1 đứa sống quá nhiều vì kỷ niệm, nhất là những thứ m nâng niu nó như thể nó đã là một cái gì ko thể tách rời r. Nhưng đến một ngày cần phải sống khác, sẽ là bao giờ, sẽ là chả biết đc chính xác cái khoảng thời gian đấy.
Nó đến và nó là nghiêm túc, lần đầu tiên sau nhiều năm m nghe đc điều này, m biết, m biết quá rõ khi ngđó nói nghiệm túc nghĩa là nó thật sự như thế. Hạnh phúc sẽ đến vs ch, v mong là thế ch ạ.
Gói gọn những mảnh ký ức đó, gói gọn cả hình ảnh một con ng mãi ở 1 nơi mà cho dù sau này có điều gì đó thì đó vẫn cứ là ng` đầu tiên, sẽ thật sự là vậy. Sẽ thôi ko khóc, sẽ thôi ko chờ, sẽ thôi ko mong ngóng, sẽ thôi rất nhiều thứ, nên như thế chăng? Ừ phải mà, nên như thế, đã đến lúc r, ko thể cứ mãi như thế này đc.
Đã đến lúc m ko còn hiểu về ngđó, đã đến lúc m hoàn toàn ko nắm bắt đc gì, đã đến lúc từ bỏ, đã đến lúc vị trí đấy giành cho một ng` khác, đã đến lúc ko còn đc cười mỗi khi nhìn vào contact của ch, tên v đc ch đặt là My Queen, v đã thôi ko còn như thế nữa. V sẽ thôi ko cười mỗi khi nhìn vào đó, sẽ thôi ko cười khi nghĩ về những năm tháng giữa chta, ng` con trai duy nhất y v nhiều đến thế. Mọi thứ sẽ dừng ở đây ch nhé, sẽ là thôi những lần rất này nọ, sẽ là thôi rất nhiều thứ ch nhé.
Hạnh phúc này đã từng có nhưng giờ sẽ đóng lại để ch mở ra một hạnh phúc mới, một hạnh phúc xứng đáng nhiều hơn v.
Sẽ ko còn nhắc lại quá khứ nữa, ch nói đúng, v ghét dằn vặt ai đó vì những thứ đã qua, hãy giữ nó đẹp nhất trong tim mỗi ng`.
Hạnh phúc nhé.
Đã từng…




Social Networks