[24.02.10]
// February 24th, 2010 // 360

Hôm nay là ngày đáng nhớ, chắc còn đáng nhớ là bởi sau bao ngày trời âm u thì hnay trời tự nhiên nắng, nắng là thấy cái gì nó cũng sáng bừng mà :p
Đúng là khi quá mong ngóng thì chắc chắn sẽ ko đc, còn ko mong ngóng gì, tự hài lòng (cho dù là tạm thôi) thì đùng 1 cái cái điều thật sự ko biết nói gì hơn nó đến. Rinh đc e ý về nhà mà trong lòng ko khỏi hưng khởi, gì chứ, like new, bao da, hood đàng hoàng, chả thiếu thứ gì, giờ chắc kiếm đc bộ convert tele cho e ý nữa thì chắc m nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa quá=)). Nếu có ngày m tiêu tán hết tiền của m vì cái gì mà ko hề tiếc nuối thì chắc chỉ có máy ảnh quá =)). Ôi đúng là nó sắp thành ăn vào máu xừ nó r đê
Muốn xa HN, tự nhiên m để lại mọi thứ sau lưng r đi hít khí rừng khí núi. Nếu có điều gì khó làm nhất thì chắc là quên ai đó trong khi hàng ngày có quá nhiều thứ gợi nhắc về nhiều điều.
Em yêu anh không phải là đợi đến ngày anh nói yêu em
Mà đơn giản chỉ là đợi đến ngày em hết yêu anh
Đã đọc đc 2 câu này trên notes của 1 ng` bạn sáng nay, tự nhiên nghĩ đến m, ừ phải sẽ yêu, vẫn yêu, yêu đến cái ngày tình yêu đấy hết thì thôi. Cái trò càng cố cái gì thì càng ko làm đc, biết mà, tự nhiên đi thôi.
Bỗng nhiên điên điên khùng khùng mở lại cái blog ngày xưa 2 đứa viết, ừ thôi, có những thứ nó đâu còn là hiện thực, cần và hơn ai hết cần phải thực tế thôi.
Hnay có nhiều cảm giác hỗn độn, cảm giác sợ sệt, có phải khi ngta trở về với những gì thuần túy nhất, có phải khi con ng` ta lấy lại mọi cảm giác thì là lúc mọi cảm xúc đều khó điều khiển nhất, lo những cái nỗi lo, sợ những cái nỗi sợ mà như chưa từng đc như thế, cảm giác cứ thế ùa về. M sẽ nắm bắt đc những thứ đấy như nào, sẽ là như nào, ôi chẳng biết đc.
Có những điều rất sợ, thật ra là rất sợ nó lặp lại, có những nỗi đau thật sự rất sợ phải trải qua thêm lần nữa, nhưng hoàn toàn ko thể nói trước đc. Có ng` đã nói cuộc đời là những vòng tròn đồng tâm mà, nó sẽ đi lại những vòng tròn đấy tại 1 thời điểm nào đó nhưng khác ở chỗ, đi lại có tệ như lần đầu, đi lại thì đã đủ tỉnh để lái nó sang một hướng khác ko, có thể ko, có thể ko? M đang rất tin tưởng vào nhiều thứ, vào lần trở về này, giống như một đứa bé, bỗng chốc thấy mọi thứ hoang mang quá.
Cần phải ổn lại, m vẫn chẳng tự hào là m nắm bắt đc, ctrl đc cơ mà, chỉ đc phép hoảng loạn tí r phải trở về quỹ đạo mà ổn trở lại. Đi 2 ngày tới sẽ làm bình yên hơn chăng, ừ chắc, lâu r ko đc hít cái hương đồng quê chắc nó làm m kém thăng bằng đi n` thì phải. Thói quen cần phải giữ vững thôi.




Social Networks