[06.03.10]

// March 6th, 2010 // 360

Day 302.TLR by you.

Ở vài một thời điểm con ng` ta trở nên lo sợ, sợ ngã, sợ vấp, sợ nhiều thứ.

Đã đi qua mới thấu hiểu cái cảm giác sợ đi lại vào sai lầm một lần nữa, sợ sẽ lại chính tay mình làm đổ vỡ thêm lần nữa, sợ cái nỗi sợ của bao điều đã từng diễn ra.

Chỉ biết rằng m của hiện tại và m của cách đây 2 năm đã ko còn giống nhau, phải chăng 2 năm đã đi, đã học, đã sống, đã đc chiêm nghiệm quá nhiều thứ. Ừ phải, nếu sai lần nữa, nhất định sẽ ko để nó sai như cách đây 2 năm, tuyệt đối ko, nếu có thì chắc chắn sẽ là sự ko thể tha thứ nổi của 1 con ng`.

Khi chưa có, ngta sẽ phấn đấu để có, khi có đc ngta sẽ lo sợ để mất. Cuộc đời là những chuỗi ngày dài dài như thế, lặp lại như thế, và vô tình một ngày nào đó tự ta sẽ đẩy ta vào một mớ hỗn độn do chính ta gây ra.

Còn nhớ Béo từng nói với m : ” M đừng sống thế này nữa, đừng kêu gào với những nỗi đau mà chính m tự gây ra cho mình” . Vì câu đó m đã sống tốt, đã cố gắng vùng vẫy mà thoát ra khỏi 1 con ng` của quá khứ, cho dù bất cứ điều gì diễn ra cũng ko đc phép làm đau bản thân, nhất là ngu xuẩn tự làm đau chính m. Và m đã đứng lên như thế sau tất cả.

Cuộc sống của từng ngày, có ngày nó trọn vẹn, có ngày nó dở dang, có những ngày cười cho đến lúc ngủ, cũng có những ngày mang theo cả nước mắt vào những giấc mơ. Nhưng giờ m đón nhận tất thảy bằng sự điềm tĩnh của môt ng` đã thấm thía đủ, à ko có lẽ là chưa đủ, chỉ là tạm đủ với một đứa mới 20t đầu như m. Ngta gọi đây là sự chai sạn cũng đc, ngta gọi đây là sự trưởng thành cũng đc, với m, m gọi nó là những con đường đã đi mà ko đc phép đi lại thêm 1 lần nào nữa.

Muốn cầm máy đi lang thang, muốn ngoại thành, muốn xa HN ngột ngạt, muốn làm mới những luồng suy nghĩ trong m, muốn có sức để đối mặt với những ngày sau đó cho dù nó vui hay buồn. Muốn cái mong muốn của rất nhiều ngày xưa cũ…

Hà Nội, một ngày cuối tuần đi tìm bình yên cho riêng m…

Leave a Reply

Please leave these two fields as-is:

Protected by Invisible Defender. Showed 403 to 12 bad guys.